“Đúng... Nhanh lên, đến chỗ nào không ai nhìn thấy... Làm khẩn trương lên đi!”
Quát đến câu cuối cùng, Tần Cẩn Lan đã hoàn toàn mất hết sức lực, đỡ lấy cái bàn.
Cô cầm ly nước không vững, suýt nữa để nước nóng đổ lên người, không thể làm gì khác hơn đành để cái ly đặt ở đầu giường, không chịu được cầm lấy ôm cái gối lên. Đây là lần đầu tiên cô giết người, lần đầu tiên làm chuyện tàn nhẫn, không ngờ lại là với chính em gái mình!
Cô sợ hãi mà nghĩ đến những hình ảnh có thể thành hiện thực kia, mùi máu tanh cùng đen tối tràn ngập đầu óc.
Thế nhưng chỉ có thế như vậy...
Cô chỉ có thể làm như vậy...
Tần Mộc Ngữ biến mất thì cái gì cũng tốt, cô cùng Hạo sẽ không còn có kẻ nào có thể ngăn cản, không còn ai có thể gây cho cô những chuyện đau lòng đến phát điên! Cho nên... đi chết đi!
************************************
Âm thanh giọt nước mưa rơi tí tách, chầm chậm, nhưng là rõ ràng mà vang vọng.
Âm thanh này rất tĩnh lặng, Tần Mộc Ngữ cũng bị tiếng nói chuyện đánh thức.
“Thật con mẹ nó quái đản...” Gã đàn ông chửi rủa, ngắt điện thoại, quay về nói với người bên cạnh “Lão tử vì cô ta làm việc vào sinh ra tử mấy lần, không phải chính là chồng nó sao? Giống như đề phòng trộm cướp, bây giờ lại bảo bố mày giết người! Phí!”
“Thực sự muốn giết chết cô ta? Người đàn bà kia trả cho bao nhiêu tiền hả?”
“Năm trăm vạn... Con bà nó, đủ cho hai chúng ta hoa mắt nửa đời người!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530451/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.