Miệng lưỡi người đàn ông này lạnh thấu xương, làm khuôn mặt nàng sợ đến trắng bệch.
“Thượng Quan Hạo... Anh sẽ không.” Nàng đè ném sợ hãi, cắn môi, run giọng nói ra.
Thượng Quan Hạo cười nhạt, lời nói ấm áp nhẹ nhàng vuốt nhè nhẹ sợi tóc của nàng, đôi mắt sâu xa thương yêu cùng suy ngẫm: “Biết sợ? Em làm sao biết rõ tôi sẽ không?”
Tần Mộc Ngữ căng mặt ra, cái miệng nhỏ nhắn gần như lộ ra nhưng không có nói ra nửa chữ.
Nhưng nàng thực sự rất muốn nói, Thượng Quan Hạo, anh đã đủ khốn nạn, anh làm sao có thể, lại làm ra chuyện càng đốn mạt hơn nữa.
Nhưng Thượng Quan Hạo lại nhìn ra được ý tứ trong đôi mắt quật cường ngang bướng của nàng.
Bàn tay giữ bờ vai nàng nắm càng thêm chặt hơn, Thượng Quan Hạo cúi đầu thì thầm: “Đừng cho là tôi đang đùa giỡn với em, ngày kia tôi đi công tác ở tỉnh M, lúc trở về mới tiến hành hôn lễ, em đi cùng với tôi.”
Tần Mộc Ngữ hoảng hốt không bình tĩnh được, cắn môi, ánh mắt yếu ớt: “Tôi không muốn đi.”
Trên đinh đầu có tiếng hừ nhẹ, cười lạnh lùng khiếp người: “Cô có quyền lựa chọn sao?”
Tần Mộc Ngữ tiếp tục nhẹ giọng nói từng chữ: “Anh vì cái gì không mang chị đi theo? Một là tôi không phải nhân viên của Tín Viễn, hai là tôi cũng không phải người thân của anh, anh dự định mua vé máy bay để tôi đi du lịch một chuyến sao?”
Đôi mắt Thượng Quan Hạo tản ra ánh sáng âm u lạnh lẽo, ngữ khí trầm xuống: “Cô cố tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530442/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.