Một câu nói như đâm vào ruột gan, Tần Mộc Ngữ bị kích động, giương mắt lên.
Thượng Quan Hạo càng thêm khẳng định, ý nghĩ của chính mình là đúng.
Cô gái này luôn dùng cách thức của chính nàng mà chống lại hắn, mặc dù trẻ con, luôn luôn bày ra bộ dạng bằng lòng mặc cho hắn sắp đặt. Nàng như vậy làm cho hắn không thể đè nén sự đau lòng lan tràn ra.
Đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt nàng, miệng nhếch lên, một câu cũng nói không nên lời.
“Em muốn tôi bắt em làm sao bây giờ? Em nói cho tôi biết một cách đi Tần Mộc Ngữ, tôi nên bắt em làm cái gì đây?” Đôi mắt Thượng Quan Hạo có một tia đỏ au, tiếng nói có hơi khản đi, từng chữ đè nặng trong ngực chậm rãi nói ra.
Mặt Tần Mộc Ngữ tái nhợt, ánh mắt lại trong suốt mà nhìn: “Còn một tuần, một tuần sau anh sẽ cùng chị tôi kết hôn, Thượng Quan Hạo, anh có thể buông tha tôi không?”
Chị ta đã vì anh mà tự sát, anh còn muốn thế nào?
Nếu như anh đã để ý sống chết của nguòi đó như vậy, xin anh biết quý trọng, xin anh hãy yêu hết mình, đừng lại chơi đùa ở bên ngoài.
Khuôn mặt của Thượng Quan Hạo căng ra, chậm rãi thắt chặt lại, trở nên nhợt nhạt.
“Tần Mộc Ngữ, cô là đã mưu đồ kế hoạch này từ lâu? Có cần tôi nhắc nhở cô không? Tôi bây giờ mà để cô đi, cô không có gì cả. Dĩ nhiên, cô có thể đem lão già Tần Chiêu Vân kia đi ăn xin ở đầu đường xó chợ, e
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530441/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.