Nghe được chính miệng Thượng Quan Hạo cam đoan, Tần Cẩn Lan rốt cục cũng an tĩnh lại. Hai tròng mắt bị nước mắt thấm ướt, toàn thân run rẩy, thế nhưng cổ tay chính vì cố vùng vẫy, chất gây tê đi qua, cơn đau buốt xé rách kéo đến hành hạ.
“...” Cô rên rỉ, nhíu mày, vùi đầu ở bên cổ hắn khóc to lên.
Thượng Quan Hạo cũng ôm chặt cô, cằm để ở cái trán của cô, vỗ nhẹ lưng, hy vọng cô nhanh đi vào giấc ngủ.
Ở chỗ cô không nhìn thấy được, trong mắt hắn, trong suốt, tồn tại vẻ thâm sâu khó lường.
************************************
Mãi đến khuya, chờ cô ngủ say, Thượng Quan Hạo mới từ trong phòng điều trị đi ra ngoài.
Hành lang đêm khuya, là sự tĩnh mịch khiến người ta sợ hãi.
Trên sân thượng gió lạnh thấu xương, bóng dáng hắn cao ngất chậm rãi dừng lại, châm lửa đốt một điếu thuốc. Khói tản ra mập mờ, đôi mắt thâm trầm, bên trong cất giấu đau nhức hòa cùng phức tạp sâu sắc.
Mang theo điếu thuốc trên đầu ngón tay ấn ấn ở mi tâm, nhíu chặt lại vẫn không có buông ra.
Hai tay Thượng Quan Hạo để ở trên tay vịn, trong lòng lẩm nhẩm, Tần Mộc Ngữ, tôi nên bắt em làm sao bây giờ?
Với tính cách của Cẩn Lan mà nói, cô ấy cũng chịu không nổi một chút kích động nào nữa, vừa mới đáp ứng lời của cô ấy, cũng không có khả năng nuốt lời. Từ túi áo lấy điện thoại di động ra, ấn xuống một dãy số quen thuộc, ảm đạm để ở bên tai.
Điện thoại vang thật lâu mới được nhận.
“Alo?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530439/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.