“Anh không cho phép em chết... Em để anh dìu, mặc kệ xảy ra chuyện gì anh cũng không cho phép em chết!” Hắn ôm Tần Cẩn Lan quát gọi, trong lòng đau nhức, dùng tốc độ nhanh nhất mà đi xuống dưới lầu.
Dọc theo đường đi Tần Cẩn Lan đều đau nhức mà rên rỉ, khóc thút thít không ngừng, Thượng Quan Hạo lòng nóng như lửa đốt, ôm người trong lòng xoa dịu dỗ dành: “Sẽ không có việc gì... Lập tức sẽ không đau, em cố chịu đựng! Cẩn Lan...”
Hắn kinh sợ cùng đau lòng, chẳng thể nghĩ tới Cẩn Lan lại có thể bởi vì chuyện này mà tự sát! Hắn chẳng thể nghĩ tới! Cô cứ như vậy mà tiếp nhận... Ngay cả mạng sống cũng không cần sao?
************************************
Trong bệnh viện.
Thượng Quan Hạo trên người đầy máu, bị một đám y tá và bác sĩ ngăn cản phía sau, nhưng mà vẫn hướng đi tới.
“Cô ấy thế nào...” Hắn đi lên xem.
“Anh đừng đi qua!” Y tá vội vàng ngăn hắn lại “Anh không thấy được bệnh nhân cần được cấp cứu sao? Anh đi qua chính là gây thêm phiền phức! Chúng tôi dù sao cũng phải xem vết thương rốt cuộc sâu bao nhiêu mới quyết định nên làm gì a!”
Đôi mắt Thượng Quan Hạo màu đỏ au, trong ánh mắt ngoại trừ người ở trên giường bệnh, cái gì khác cũng không có nữa.
Mấy người bác sĩ xem qua vết thương bàn bạc trao đổi, quyết định khâu lại, người được đẩy vào bên trong.
“Ai...” Y tá lại lần nữa ngăn trở cái nam nhân muốn xông tới này, vô cùng lo lắng nhíu mày “Tôi không phải nói với anh là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530438/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.