Khó mà lý giải trong lúc đó bọn họ rối loạn, tiểu y tá vội vàng đứng dậy: “Tần Mộc Ngữ là tới thăm cô sao? Tôi đây không quấy rầy hai người nữa, tôi đi đây...” Nhìn vài lần soái ca, nàng cười trộm chạy ra ngoài.
Trong phòng bệnh, khôi phục lại an tĩnh.
Tần Mộc Ngữ thấy bóng dáng hắn, có một chút kinh ngạc, trên mặt yếu ớt còn không có rời đi, lông mi dài buông xuống, nàng lẳng lặng nằm, chẳng nói câu nào.
Nếu như hắn chỉ là đến xem nàng có bao nhiêu thê thảm, như vậy bây giờ cũng có thể thấy được.
Trong mắt Ngự Phong Trì hiện lên một tia bi thương, cười đi qua, chậm rãi ngồi xuống, mở lời nói ra: “Không thích gặp anh?”
Nàng chậm rãi giương mắt lên, mở miệng nói: “Còn có năm phút, thời gian thăm bệnh sẽ hết.”
Bộ dạng tươi cười Ngự Phong Trì cứng ngắc tại khóe miệng.
Nàng không hỏi hắn vì sao lại ở chỗ này, lại càng không hỏi hắn là làm sao mà biết được, chỉ nói một câu, cũng đã rõ ràng đối với hắn hạ lệnh đuổi người.
“Tiểu Mộc Ngữ...” Hắn bật cười, có chút hiu quạnh, ngón tay khe khẽ lướt qua trên trán nàng “Anh trước đây làm sao không phát hiện em như vậy yêu ghét rõ ràng, ngay cả chán ghét một người cũng phải trực tiếp nói thẳng như thế.”
Tần Mộc Ngữ không quá quen để hắn đụng vào, khuôn mặt nhỏ nhắn khe khẽ di chuyển, nhưng tránh không thoát ngón tay lành lạnh của hắn.
Tay Ngự Phong Trì dừng một chút, nhìn thật sâu vào người ấy, mắt dần dần trở nên ảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530423/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.