“Anh...” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Mộc Ngữ đỏ lên, trong lòng mang theo vị chát cùng chua xót, con mắt buông xuống chỉ muốn thoát khỏi tay hắn cách xa nơi này.
Thượng Quan Hạo thấy bộ dạng chống cự của nàng như thế càng thêm tức giận, hắn nhớ rõ, không phải nàng luôn thích hắn sao? Trước đây hắn tùy tiện làm gì nàng vẫn ở bên, thế mà bây giờ lúc nào cũng muốn trốn tránh hắn?
“Đừng cử động...” Hắn lạnh lùng ra lệnh.
Tần Mộc Ngữ vẫn giãy dụa, nước mắt sắp tuôn ra, con ngươi trong veo tồn tại ý chí quật cường mà ẩn nhẫn.
“Tôi nói cô không được cử động!”Thanh âm Thượng Quan Hạo phát ra trầm thấp mà hùng hồn, lãnh liệt như băng, nắm chặt bả vai nàng.
“A!!” Tần Mộc Ngữ đột ngột bị đau hét lên, cố gắng trốn ra phía sau, Thượng Quan Hạo ngẩn ra, không buông ra mà ngược lại còn nắm chặt cánh tay nàng, đột ngột ôm lấy nàng vào lồng ngực, thấy nàng ôm cánh tay bị đau khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt mồ hôi chảy ròng ròng, nhíu mày hỏi: “Làm sao vậy?”
“...” Tần Mộc Ngữ nghẹn ngào, dưới chân như nhũn ra, tê liệt ngã xuống trong vòng tay hắn.
Ánh mắt của Thượng Quan Hạo sắc lạnh, nhìn nàng ôm lấy chỗ đó, mới phát hiện là vừa rồi cầm đầu lọc thuốc không cẩn thận làm bỏng da nàng, mắt hắn hiện lên một chút mềm mại, lập tức ôm chặt nàng vào trong ngực, lật xem vết thương của nàng.
Chẳng qua là phỏng một tầng da mà thôi, tàn thuốc vẫn còn dính ở trên, bên trong lộ ra da thịt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530363/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.