Tần Mộc Ngữ thẫn thờ không biết chính mình ngồi vào trong xe như thế nào.
Người đàn ông bên cạnh toàn thân tản ra hơi thở lạnh giá, khởi động xe, ngón tay thon dài ưu nhã khẽ chạm vào môi... đó là nơi mà nàng vừa mới không khống chế được hôn lên, mùi thơm dịu cùng cảm giác mềm mại của thiếu nữ vẫn còn vương, trong ngực hắn một trận phiền toái cùng tức giận khó nén không biết trút vào đâu.
Tần Mộc Ngữ nóng lòng tìm đồ đạc lại tự trách mình, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc đỏ hồng lúc trắng bệch, đầu óc chứa đầy những lời lẽ châm biếm cùng nhục nhã của hắn, trong lòng đan xen uất ức cùng đau đớn, khó chịu đến cực điểm.
Chiếc xe phóng đi với tốc độ chóng mặt trên đường, chiếc điện thoại di động trong túi áo hắn rung lên.
“Có chuyện gì?” Thượng Quan Hạo bắt máy.
Tần Mộc Ngữ dựa vào ghế ngồi, đôi mắt một trận mê man hòa cùng bi thương, ngạc nhiên khi thấy tay hắn duỗi ra trước mặt mình, giọng nói trầm thấp bên tai: “Điện thoại của chị cô.”
Nàng có chút kinh ngạc, dè dặt tiếp nhận.
“Alo? Chị.”
“Tiểu Ngữ, em tan học chưa? Tan học rồi khẩn trương kêu Hạo dẫn em đến bệnh viện trung tâm! Ba ông ấy...” Thanh âm Tần Cần Lan có chút nghẹn ngào “Ông vừa mới té xỉu tại hội đồng quản trị! Em nhanh qua đây!”
“Cái gì?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần mộc Ngữ một trận tái nhợt.
**************************************
Ở bệnh viện thành phố.
Tiếng bước chân lảo đảo, hỗ loạn huyên náo, Tần Mộc Ngữ nhanh chóng chạy vào bên trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530353/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.