Thân ảnh kia rơi xuống, mị hoặc mà đường hoàng, lộ ra lực hấp dẫn chết người.
Tần Mộc Ngữ lại càng hoảng sợ, dừng lại ôm sách cùng các bạn xung quanh, trong đám người nhốn nháo rộn ràng, thân ảnh Ngự Phong Trì tao nhã đứng lên, nhếch mép cười một cách ác ý hướng về phía nàng đi tới.
Các cô gái xung quanh đều nhận ra thiếu gia nhà họ Ngự, trong đôi mắt toát lên sự sùng bái cùng yêu thích, nhưng trong ánh mắt hắn lại tràn ngập hình ảnh của Tần Mộc Ngữ, điều đó lại làm dấy lên sự đố kỵ cùng ngưỡng mộ của bao người.
“Ồ, cậu ấm nhà họ Ngự hôm nay lại đi học, chuyện này thậy là hiếm thấy!”
“Đúng thế, mấy trăm năm mới thấy anh ta một lần, như thế nào, từng chơi đùa phong lưu với loại con gái phóng đãng, nay lại lưu luyến trong chốn học đường này!”
“Ha ha...”
Các nữ sinh xung quanh mỉm cười õng ẹo làm dáng hị vọng có thể chiếm được ánh mắt hắn.
Hắn búng tay về phiá trước, Ngự Pphong Trì cúi đầu sát vào Tần Mộc Ngữ nở nụ cười tà ý nói: “Không phải tôi không muốn rời xa chốn học đường, tôi chỉ là nhớ nhung một bông hoa nơi này thế thôi, ngày hôm nay, cô ấy là của tôi...”
Ngón tay thon dài của hắn bắt lấy cổ tay trắng nõn của Tần Mộc Ngữ, nàng bị hoảng hốt bởi những cặp mắt khó hiểu của người khác lập tức rút cánh tay của mình lại!
Tần Mộc Ngữ không ngờ đến hành động của hắn, cổ tay bị kéo đi, toàn bộ thân thể nàng hướng về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530350/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.