“Làm sao có thể!” Tần Mộc Ngữ vòng đến trước mặt hắn, nhìn biểu cảm trên mặt hắn “Miễn trên mặt không thiếu cơ xương thì đều có thể cười, tôi dạy anh nhé, có muốn không?”
Sự hứng khởi của nàng tăng lên, cầm lấy cánh tay hắn không cho hắn di chuyển, ngửa đầu nhìn khuôn mặt hắn: “Thôi nào, anh làm theo tôi đi!”
“Mắt nheo lại, khóe miệng hướng lên trên, nhớ đến những chuyện vui nhất, trên thực tế cười chỉ cần tác động đến ba cơ trên khuôn mặt là đủ rồi, rất đơn giản, miệng của anh phải nhếch lên mới được...”
Tần Mộc Ngữ đi khập khiễng, nhịn không được tự mình giúp hắn sửa chữa biểu cảm khuôn mặt.
Thượng Quan Hạo để bàn tay nhỏ bé của nàng tùy ý trên mặt mình, trong lòng có một loại cảm xúc kì lạ dâng lên, ánh mắt hắn sâu xa, nhìn lúm đồng tiền bên môi nàng, không biết nàng có thể cười với hắn như vậy bao lâu, lúc nào đó sẽ tan biến mất.
Hắn đúng là chưa bao giờ mang cảm xúc cá nhân, thế nhưng ấm áp như thế này, gần đến thế này khiến hắn thất thần.
“Tần Tiểu Thư...” nhận thấy chính mình đang thất thần, thanh điệu của Thượng Quan Hạo đột nhiên lạnh lùng, bàn tay giữ chặt thắt lưng nàng.
Hắn nhíu mày, vô thức muốn đẩy nàng ra xa một chút.
Tần Mộc Ngữ nhón chân nên đứng không vững, hắn đẩy nàng như thế, nàng kêu một tiếng lảo đảo ngã về phía sau!
Thượng Quan Hạo con ngươi chợt rung lên, vội vã lao lên phía trước giữ vững cơ thể nàng, cánh tay kéo lại thật mạnh khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530345/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.