“Chúng ta đi lâu vậy không về, ba sẽ không hỏi sao?” Tần Mộc Ngữ có chút không yên tâm.
Tần Cẩn Lan nụ cười giảm đi chút ít, cho biết: “Chị nói rằng em ra bên ngoài cùng chị, qua hai ngày mang em trở về. Ba có chút lo lắng nên chị đoán một hoặc hai ngày là em phải quay trở về.”
Tần Mộc Ngữ gật đầu.
“Chị, Thượng Quan Hạo anh... anh ấy... bị thương nặng không?” Nàng do dự hồi lâu mới hỏi.
Nụ cười Tần Cẩn Lan hoàn toàn biến mất, cười gượng một chút: “Khá ổn.”
- ------------------------------------------------------
Hai ngày sau, một loạt bảo vệ đứng thẳng hai bên cổng, im lặng chờ đợi.
Thượng Quan Hạo giúp nàng cầm sách, khi thấy nàng bước từ bậc thang đi xuống, ánh mắt như trước sâu xa như biển, nhưng lại có chút phức tạp.
Tần Mộc Ngữ theo bản năng sờ đầu mình, băng gạc được giấu dưới mái tóc, là màu đen, vì nàng không muốn bị người khác phát hiện nên mua một đống băng gạc đặc biệt màu đen.
Dọc đường đi, chỉ thấy nàng qua kính chiếu hậu, xem có hay không bị người khác phát hiện.
May thay, tóc nàng trời sinh đen như mực, nhìn qua sẽ không thấy chỗ sơ hở.
“Chị nói anh cũng bị thương, vết thương của anh ở chỗ nào? Nói cho tôi biết!” Tần Mộc Ngữ nhớ đến chuyện cũ nói với người bên cạnh, lại như trẻ con quậy phá, cả hai dưới ánh nắng mặt trời lộ rõ những vết sẹo nhỏ.
Chỉ có nàng đắc ý một chút, có cơ hội này cùng hắn đánh nhau.
Thượng Quan Hạo im lặng, nhưng ngược lại ánh mắt sắc bén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530344/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.