Trong cái nắng dịu nhẹ của buổi sáng ban mai, ánh nắng bắt đầu len lỏi vào trong một căn phòng yên tĩnh và lạnh lẽo, trong căn phòng chỉ có một người phụ đang nằm bất động trên giường, toàn thân đầy những vết bầm, vết đỏ, thậm chí là có cả dấu răng mà tối qua người đàn ông đó để lại.
Rõ ràng là anh ta không biết thương hia tiếc ngọc, hoặc là anh cũng chẳng quan tâm đến cái thân thể nhỏ bé, yếu đuối này của cô mà ra sức hành hạ, ra sức để lại những dấu tích trên cơ thể cô.
Linh Vi đã tỉnh, khi tỉnh lại cô mới biết là tối qua mình đã không chịu nổi mà ngất đi và Tần Minh Hạo cũng đã rời khỏi căn biệt thự này từ sớm.
Cả người cô đau nhứt và mệt mỏi tưởng chừng như tay chân đều không thể cất lên được, cố gắng lê lết xuống giường cũng chỉ loạng choạng được vài bước đã té ngã.
Thật bất lực, cô cảm thấy bản thân như bị rơi xuống hố đen không đáy, chẳng còn lối thoát nào cho cô leo lên. Cô cứ tưởng mình sẽ sống thật vui vẻ những ngày cuối cùng bên anh, vậy mà lại thành ra như thế này, vậy mà một lần nữa cô lại khiến anh chán ghét cô, ruồng rẫy cô, không muốn nhìn thấy cô nữa.
Linh Vi co ro người lại, cô ngồi bó gối trên sàn đất lạnh ngắt, cúi gầm mặt mà khóc nấc nghẹn lên từng hồi.
Phải rất lâu sau đó cô mới có thể lấy lại bình tĩnh mà bước vào nhà tắm, khi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-cham-vao-em/3033877/chuong-23.html