Linh Vi vì đã uống rượu nên gan cũng lớn hơn hẳn, cô từng bước từng bước một đến gần anh nhưng anh cũng không nói lời nào, anh muốn xem xem rốt cuộc là coi đang muốn giở trò gì, muốn tiếp cận anh bằng cách nào.
Không ngờ, cô ấy không nói không rằng gì cả, vội vàng cúi thấp người xuống hôn vào má anh rồi bỏ chạy mất.
"Chỉ hôn má thôi sao?" Bọn họ cảm thấy vô vị, chẳng có gì hay ho thế là đã trở về phòng của mình và tiếp tục chơi.
Chỉ có Tần Minh Hạo là vẫn đờ đẫn ở đó, chưa kịp hoàn hồn.
Đó chỉ là một nụ hôn khẽ, một nụ hôn lướt nhẹ qua da thịt, một nụ hôn như mèo khiều chả thắm thía vào đâu, dường như còn chưa cảm nhận được hơi ấm thì đã bay mất vậy mà lại khiến cho tim Tần Minh Hạo anh không rõ lí do mà lạc nhịp.
...
Sau khi Linh Vi rời khỏi quán bar, cô không khác nào một người điên, vừa cười vừa khóc, ngu ngơ mà loạng choạng bước trên đường, cô cũng không rõ là mình đang đi đâu, càng không biết đây có phải là được về nhà hay không.
Đột nhiên từ đằng xa cũng có một tên say rượu đang bước đến, hắn ta vốn đã lướt qua cô rồi nhưng tự dưng lại quay đầu lại và đi theo cô.
Lúc này cô vẫn chưa biết gì mà tiếp tục bước đi xiêu quẹo về phía trước, chợt, ai đó đã nắm lấy cô tay của cô.
Cô xoay người lại thì thấy gã kia đang nằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-cham-vao-em/3033875/chuong-24.html