Vào những mùa hè nóng bức, đối với Lâm Gia Ngạn mà nói, mỗi ngày thú tiêu khiển tốt nhất chính là tan tầm xong về nhà, lúc mồ hôi vẫn còn ướt đẫm, có thể từ trong tủ lạnh lấy ra một cây kem mà nhấm nháp ăn.
Qua sự giới thiệu của đồng nghiệp, cậu phát hiện gần đó có một chỗ bán sỉ kem cây, liền chọn ngay loại rẻ nhất mua một lần hết hai mươi cái, cũng lấy thêm vài cây ngon ngon khác, hào phóng dùng một cái thùng nho nhỏ đựng vào, bên trong còn lót thêm khăn mặt, vô cùng hào hứng mang về nhà.
Mà người ở chung tên Tiếu Mông kia đối với mớ kem cây Gia Ngạn mua về thực sự cực kì chán ghét.
Quá ngọt quá ngán quá dở … loại đồ ăn tầm thường thô thiển mà rẻ mạt đến không thể rẻ hơn này, đối với vị giác thanh nhã cao quí của hắn mà nói, chính là một loại khiêu chiến, tra tấn, cùng vũ nhục.
Cho nên lúc Gia Ngạn vừa vui vẻ liếm kem chùn chụt, vừa hào phóng đưa một cây mời hắn: “Tiếu Mông, anh không phải thích ăn kem sao, đến, ăn một cây đi.”, hắn cũng chỉ có thể nằm một chỗ giả chết.
Năm nay bởi vì kinh tế suy thoái, công ty của Gia Ngạn liên tục mấy tháng liền cứ kéo dài hạn trả lương, ngay cả phụ cấp tăng ca này kia cũng bị bỏ hết.
Tiếu Mông đối với việc này kì thật lại ôm tâm tình vui sướng.
Công ty không trả công thêm, vậy cũng sẽ không còn hạng mục chi cho việc tự giác tăng ca.
Lâm Gia Ngạn cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/883517/quyen-3-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.