Kỳ nghỉ tết cứ thế im ắng trôi qua, không có những buổi cơm tối náo nhiệt, cũng không có “mừng xuân” mùng một, không có những kế hoạch chúc mừng, cái gì cũng không, thậm chí bệnh cảm sốt của Gia Ngạn cũng chẳng thuyên giảm.
Có điều các công ty đã bắt đầu trở lại hoạt động, Gia Ngạn cũng quen với thời gian làm việc, đúng 6 giờ cậu xuống giường, mặc xong xuôi quần áo.
Những động tác đó cậu đều làm thật nhẹ, không mong đánh thức Tiếu Mông. Hắn nghỉ tết dài hơn cậu, thế nên nằm trên giường nhìn cậu: “nói là bệnh rồi xin nghĩ đi”.
“Không được, tùy tiện nghỉ sẽ bị sa thải”, Gia Ngạn dùng khăn tay lau lau mũi: “Anh cứ ngủ tiếp đi, tôi chút nữa ăn bánh xong bánh mì thì đi làm”
Tiếu Mông cau mày, xốc chăn xuống giường: “ Tôi lái xe chở cậu”.
“Thôi khỏi…”, Gia Ngạn vội xua tay.
Sự ôn nhu ngày thường mà Tiếu Mông bố thí cho cậu, hiện nay cậu đã không cảm thấy ấm áp như trước nữa. Cậu biết hắn chỉ ban ân, Tiếu Mông giống như ân trên cao cao tại thượng.
Còn cậu? Cậu chỉ là tên ở nhờ nhà hắn, ăn nhờ cơm hắn, mặc nhờ quần áo hắn, rồi mặt dày đi xe của hắn.
Vì thế nên suốt ngày bị quở trách.
“Không sao, dù sao tôi cũng tỉnh rồi.”
“….Vậy, cảm ơn anh”.
Ngày đầu tiên làm lại, tất cả mọi người đều mặc đồ mới, trên mặt không khí vui mừng chưa mất hẳn, có người còn tàn tích của những đêm ăn uống rượu chè no say.
Gia Ngạn cũng mặc quần áo mới của Tiếu Mông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/883512/quyen-2-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.