Rõ ràng tự mình gây chuyện nhưng còn lâu Tiếu Mông mới xuống nước xin lỗi.
Cho dù đã từng quan hệ với hắn, Gia Ngạn vẫn không bỏ được ham muốn với người khác phái. Chuyện này cũng đủ để hắn ôm hận cả đời chứ vài câu mắng chửi đã thấm vào đâu.
Hai người chẳng ai có dấu hiệu gì là nhượng bộ, cứ ngồi khư khư cứng ngắc đó chẳng biết làm thế nào, Tiếu Mông rốt cuộc tức mình, đứng dậy hùng hổ đi ra ngoài.
Đứng trước cửa không thấy có ai níu lại, hắn không khỏi hờn giận nghĩ hành động của mình thật chẳng khác gì diễn viên hạng ba.
Vừa đi xuống cầu thang miệng vừa chửi không ngừng, nhưng dần dần bước chân càng chậm lại, cuối cùng hắn không đi nữa, còn chưa xuống đến một tầng đã đứng ngây ra như phỗng nghĩ ngợi. Giờ mà quay đầu về mở miệng xin lỗi thiệt quá mất mặt.
Do dự một hồi chẳng biết làm sao, Tiếu Mông buồn chán châm một điếu thuốc.
Tên ngốc đó thiệt tình không hiểu hết ý tứ trong lời nói của hắn. Dù biết cậu ta đau lòng nhưng hắn chẳng qua là muốn tốt cho Gia Ngạn thôi. Đang đứng cắn rứt lương tâm, đột nhiên trước mắt trở nên tối thui, cùng lúc có vài tiếng la hét náo loạn vọng tới.
Cúp điện!
Tiếu Mông vẫn đứng tại chỗ. Ngay góc cầu thang tối đen như mực, đầu thuốc lá đang cháy đỏ giữa những ngón tay hắn là thứ duy nhất còn phát sáng. Ngây người ra nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng hắn quyết định mò mẫm từng bước lên lầu, đưa tay gõ cửa.
Không lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/247928/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.