Trông thấy Trương Kim Xưng yếu ớt trượt xuống đất, đám người Tôn Đà Tử đều cảm thấy cay cay sống mũi. Nhiều năm như vậy, họ đã từng trông thấy Đại đương gia Trương Kim Xưng bị quan quân đuổi như đuổi thỏ đến nỗi trốn đông núp tây, đã từng trông thấy Đại đương gia Trương Kim Xưng khom lưng quỵ gối, luôn mồm vâng dạ trước những thế lực lớn mạnh hơn mình. Duy chỉ chưa từng thấy dáng vẻ Đại đương gia yếu đuối ngồi bệt dưới đất như một anh nông dân bị ức hiếp có oan mà không thể nói như hiện giờ. Vì một hành động vô cùng bình thường như "ngồi bệt", đối với một nam tử hán mà nói, lại đồng nghĩa với việc lão đã hoàn toàn bị đánh bại, đã hoàn toàn chấp nhận sự an bài của vận mệnh, hoàn toàn đánh mất đi niềm tin và dũng khí tiếp tục tranh đấu.
- Mụ già thiếu quản giáo nhà nào, ta đi làm thịt bà ta!
Đội thân binh vô cùng tức giận, rút hoành đao bên hông xông về phía ngõ hẻm đối diện. Chân vừa mới bước, thắt lưng liền bị Tôn Đà Tử mạnh mẽ lôi lại.
- Đại đương gia của chúng ta là người nào chứ, sao phải chấp nhặt với đám đàn bà ngu ngốc chốn thôn quê này!
Tôn Đà Tử nghiêm nghị quát ngưng, dư quang nơi khóe mắt đồng thời quét về phía bức tường cao của nha huyện ở phía sau lưng.
- Không cần để ý đến mụ ta, cánh đàn ông chúng ta ngang ngược quen rồi, còn sợ bị người ta lải nhải mấy câu sao?
- Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-quoc-cong-tac/2486263/quyen-3-chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.