Tôi ngây người nhìn chằm chằm vào con kền kền vương kia, thật sự không dám tin rằng âm thanh vừa rồi lại do nó phát ra. Tiết Tĩnh Hương cùng những người khác cũng đồng loạt biến sắc, thậm chí lão râu đen còn giơ cao roi da, nghi ngờ con kền kền vương này là yêu quái hóa thành.
“Thánh địa Phật môn, thu lại sát ý của ngươi!”
Giọng nói của kền kền càng lúc càng lạnh, mơ hồ còn xen lẫn một tầng phẫn nộ.
Đến lúc này, chúng tôi mới hoàn toàn hiểu rõ, âm thanh vừa rồi chính xác là phát ra từ con kền kền vương thần bí kia.
Điều kỳ quái là, vì sao con kền kền này lại phát ra giọng của một người đàn ông trung niên? Hơn nữa lại còn nói tiếng Hán vô cùng chuẩn xác, rõ ràng mạch lạc? Giọng nói ấy giống như vọng tới từ nơi rất xa, đã trải qua vô số chuyện không ai hay biết, nhìn thấu đủ mọi thăng trầm thế gian, mang theo dấu ấn năm tháng cổ xưa và tang thương.
Nó trầm thấp, chậm rãi, lạnh lùng, nghe qua thì rất bình thường, nhưng lọt vào tai tôi lại hoàn toàn không bình thường chút nào. Tôi tin chắc, đây tuyệt đối là một người có tu vi đang nói chuyện!
Thế nhưng tôi chỉ từng nghe két biết bắt chước tiếng người, chứ chưa từng thấy kền kền biết nói. Con kền kền vương trước mắt khẽ nheo mắt, trông như vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt nâu sẫm giống như hai viên hổ phách thượng hạng phát ra ánh sáng nhàn nhạt, khiến người ta không sao nhìn thấu.
Chẳng lẽ đúng như lời lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265414/chuong-395.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.