Sáu bảy con kền kền không ngừng bay lượn trên đầu chúng tôi, phát ra những tiếng kêu ch.ói tai. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy loài chim dữ đến từ núi tuyết.
Những con kền kền này đúng như tên gọi, trên đầu không có lấy một sợi lông, cái mỏ đen sì cong như móc câu, bộ dạng cực kỳ hung ác. Chúng dang rộng đôi cánh vừa to vừa dài, từ trên cao quan sát chằm chằm xuống chúng tôi.
Cảnh tượng ấy khiến mọi người kinh hãi. Tôi rút Trảm Thần ra, lão Giang nắm c.h.ặ.t d.a.o trong tay, ba cao thủ bên cạnh Tiết Tĩnh Hương theo phản xạ rút s.ú.n.g lục, vào tư thế ngắm b.ắ.n.
Dù sao thì, đối mặt với kẻ địch từ trên không, đạn vẫn là v.ũ k.h.í hữu hiệu nhất.
Tiểu Hắc Nữu vừa nhảy vừa vẫy tay về phía chúng tôi, vẻ mặt vô cùng sốt ruột:
“Thần chim không ăn người sống đâu, mọi người đừng làm bị thương thần chim.”
Dĩ nhiên, câu này chủ yếu là nói với lão râu đen, nếu không lão già ấy mà quất một roi ra thì có hối cũng không kịp. May mà mấy con kền kền kia chỉ lượn vòng quanh chúng tôi, dường như đang muốn truyền đạt điều gì đó.
“Sư phụ, mấy con kền kền này quen biết chúng ta sao?” Tôi tò mò nhìn sang lão Giang.
Lão Giang không vui đá tôi một cái: “Tiểu t.ử ngươi lần đầu tới đây, người ta quen biết ngươi kiểu gì được. Ta đoán chúng hẳn là muốn dẫn đường cho chúng ta.”
Lão Giang nói không sai chút nào. Chỉ thấy mấy con kền kền lại kêu lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265413/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.