Cười được một lúc, tôi bỗng kêu đau một tiếng, lưng lại bắt đầu đau nhói. Xem ra con người đúng là không thể quá đắc ý!
“Chủ nhân, để tôi chữa thương cho ngài.” Ban Ban lo lắng nhìn tôi.
Tôi lắc đầu, ra hiệu tạm thời không cần, đồng thời bảo hắn sau này khi ra ngoài, cố gắng đừng gọi tôi là chủ nhân nữa. Nếu không, lỡ có kẻ hữu tâm nảy sinh ác ý thì không hay.
Lúc này tôi đâu còn tâm trí để ý đến vết thương nhỏ ấy? Trong lòng tôi toàn là mấy con Bố Trát nhỏ dưới thân, sợ rằng sau khi lão giả râu đen hồi phục nguyên khí, lại đem chúng ra trút giận.
Những tiểu Bố Trát phát ra tiếng “chiu chiu”, đôi mắt xanh biếc như bảo thạch ngơ ngác nhìn tôi.
Từng con nhỏ xíu, đen nhánh, khiến người ta vô cùng thương xót. Chúng tuy vô cùng sợ hãi con người, nhưng vẫn vươn những bàn tay nhỏ ôm lấy tôi, bởi chúng nhìn thấy rất rõ, vừa rồi là ai đã bảo vệ mình.
Ban Ban theo tôi đưa chúng tới một bãi hoa ở xa, rồi xếp đá che chắn, phủ kín mít xong xuôi, lúc này mới quay trở lại.
Trên đường đi, tôi hỏi Ban Ban lúc nãy đã đi đâu. Ban Ban nói, ban đêm hắn nghe thấy từng đợt tiếng phụ nữ khóc nỉ non, vọng đến từ một nơi rất rất xa. Trong tiếng khóc ấy chứa một luồng t.ử khí khó nói thành lời, khiến hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Sợ luồng khí ấy uy h.i.ế.p đến tôi, nên hắn mới lao ra khỏi lều để dò xét.
Ban Ban từ nhỏ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265410/chuong-391.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.