Dáng người gầy gò của lão giang cứ như vậy, vững vàng chắn ngay trước mặt tôi.
Ông cười cợt kiểu du côn, tự châm cho mình một điếu t.h.u.ố.c. Sau đó cởi áo khoác ngoài của mình ra, khoác lên người tôi:
“Thằng nhóc con, phế vật thế này mãi, sau này sư phụ không còn nữa thì làm sao đây?”
“Con là vì cứu đám Bố Trát con này mà, thật sự đ.á.n.h nhau thì dù liều bị thương con cũng sẽ đập rụng hai cái răng cửa của lão già đó… Ái da.”
Tôi nói được nửa chừng thì không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh, Không còn cách nào khác, cảm giác xé rách ở lưng thật sự quá đau.
“Đừng có cứng miệng nữa, ngoan ngoãn ở yên đó, để ta rút gân rồng của hắn.” Lão giang mắng.
Ông tuy vẫn ba câu không rời việc chọc tôi, nhưng tôi lại cảm nhận được sự quan tâm nồng đậm, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng ấm áp. Lão giả râu đen dường như không ngờ rằng, giữa thanh thiên bạch nhật lại có người dám công khai khiêu khích uy quyền của mình.
Hơn nữa còn là hai người!
Ông ta tức đến dựng tóc gáy, chòm râu dài cũng vểnh lên:
“Tẩu Sa Môn! Ngươi là cố tình đối đầu với Tam Giang Bang ta phải không?”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lão liền ra tay trước. Roi da trong tay hóa thành một con cự mãng màu đen, không chút lưu tình quật thẳng về phía lão giang.
Lão giang dùng mũi d.a.o hất lên, cây roi kia như có mắt, đuôi roi giữa không trung đột ngột chuyển hướng, bất ngờ chụp thẳng vào cổ tôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265409/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.