“U Tây đâu rồi?” Ngân Linh hỏi.
Tôi đáp gọn hai chữ: “C.h.ế.t rồi…”
Ngân Linh lập tức vui mừng, còn lão Giang thì lại cau chặt mày, giữa hai hàng lông mày lộ rõ vẻ lo lắng nặng nề: “Con đã dùng viên độc đan đó rồi à?”
Tôi gật đầu.
Ngay sau đó liền nghe lão Giang thở dài thật mạnh: “Ta thật sự không muốn thu thêm đồ đệ nữa…”
Tôi nói tôi hiểu, rồi tháo chiếc mặt nạ phòng độc trên mặt xuống, đồng thời bày tỏ lời cảm ơn với Cách Duy Hãn.
Dù lúc đó tôi đứng khá xa trung tâm làn khói trắng, lại còn đeo mặt nạ phòng độc, nhưng cơ thể mình thế nào tôi hiểu rõ nhất… thực ra tôi cũng đã trúng độc! Chỉ là không nghiêm trọng như U Tây mà thôi.
Tôi cố ý giấu nhẹm chuyện “Lý Kinh Lam ba mắt”, lấy chiếc gương lục được trên người U Tây ra, hỏi lão Giang đó là thứ gì.
Như để chứng thực phỏng đoán trước đó của tôi, lúc này lão Ngũ người gần như đã giải hết độc nói với chúng tôi:
“Đó là món đồ chúng tôi lấy được từ tế đàn Tam Tinh , Gương Rắn Vong Linh. Là pháp bảo của thủ lĩnh Vu sư, Trinh Nhân, từ ngàn năm trước. Muốn đ.á.n.h thức Vu sư, thứ này là không thể thiếu.”
“À đúng rồi, lúc các cậu nhìn thấy trận phong thủy Bát Tinh Bái Quan, chẳng phải từng thắc mắc vì sao nơi này lại thiếu một pho tượng người đồng sao?”
Tôi và Ngân Linh liếc nhìn nhau, hỏi: “Không phải do các ông phá hủy sao?”
Lão Ngũ lắc đầu:
“Không. Ở đây vốn dĩ chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265366/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.