Viên độc đan trong nháy mắt vỡ tan thành từng mảnh, một làn khói trắng cuồn cuộn bốc ra từ bên trong. Trong quá trình dâng lên, làn khói ấy hóa thành một cảnh tượng kì dị! Giống hệt như quỷ thị từng nhốt chúng tôi trong rừng Mê Hồn .
Tôi biết, U Tây cùng con bọ cạp độc chín đuôi của hắn từ nhỏ đã sống giữa các loại độc vật. Trong nhận thức của bọn chúng, độc được chia làm ba loại: cổ độc thông thường, linh cổ mang linh khí, và “ khách từ u minh ” — độc vật đến từ cõi âm…
Nhưng con cóc độc trên núi Vũ Ốc này, ban đêm ở rừng Mê Hồn nuốt nhả tinh hoa ánh trăng, mang trong mình linh tính của trời đất. Ban ngày nó lại g.i.ế.c chóc vô số sinh linh, thậm chí ngay cả linh hồn cũng nuốt trọn, đồng thời sở hữu độc tính của khácch từ u minh .
Bởi vậy, nội đan của con cóc độc này không thuộc linh cổ, cũng không thuộc u minh , mà là tồn tại vượt trên cả hai! Huống chi, nó đã sống không biết bao nhiêu ngàn năm, sớm đã thành tinh sinh tồn trong đầm lầy, độc khí từ lâu đã trở thành dưỡng chất của nó.
Nói cách khác viên độc đan này mới chính là thứ độc vô phương cứu chữa, thiên hạ không t.h.u.ố.c nào giải!
Bọ Cạp chín mạng gì đó, vạn độc thủ gì đó… Trước mặt nó, tất cả đều chỉ có kết cục tan thành tro bụi.
Trước khi ảo cảnh kia hoàn toàn hình thành, tôi đã đeo mặt nạ phòng độc do Cách Duy Hãn đặc biệt chuẩn bị cho mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265365/chuong-346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.