Trong lúc nói chuyện, lão Giang không khỏi thốt lên đầy cảm khái: “Trí tuệ của người xưa đúng là đáng thán phục. Với lại các cậu có để ý không? Thác nước trên núi Vũ Ốc này tuy lớn nhưng nó không phải chỉ là một thác đâu. Thực ra nó được tạo thành từ sáu dòng thác.”
Nếu lão Giang không nói, chúng tôi còn chẳng nhận ra. Nghe ông ấy nhắc, tôi và Ngân Linh lập tức nhìn ra manh mối.
Ngay cả Cách Duy Hãn cũng hét toáng lên:
“Đúng đó! Mọi người nhìn đi, sáu dòng thác! Chỉ là bọn chúng cùng đổ xuống từ một vách đá thôi!”
Sáu dòng thác như dải Ngân Hà đảo ngược từ chín tầng trời, ào ạt lao xuống, giao nhau tạo thành một bức tranh hùng vĩ không gì sánh được. Thấy Cách Duy Hãn nói lớn quá, lão Giang vội khẽ quát:
“Dưới kia còn có địch đấy, ông làm gì thế?”
“Bộ dạng cậu hoảng hốt như vậy mà đòi nhận là nhà thám hiểm kỳ cựu à.”
Cách Duy Hãn biết mình lỡ lời, lập tức thu người lại, co rúm như con chim cút, lầm bầm: “Tại nó hùng vĩ quá mà…”
Khác với bên chúng tôi đang quan sát thuận lợi, tình hình dưới kia lại chẳng hề khả quan. Hai bên rõ ràng vẫn chưa đạt được thỏa thuận nào. Dù sinh mạng của A Thủy nằm trong tay lão Ngũ, tộc trưởng A Thố vẫn không chịu nhượng bộ. Ông cưỡi trên lưng con Hươu Vương cao lớn, dẫn đầu tộc nhân từng bước ép U Tây và lão Ngũ vào góc.
Chẳng bao lâu, bọn họ đã bị dồn đến mép hồ nước.
“Đây là cơ hội cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265316/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.