Máu trên cổ A Thủy đã chảy lênh láng, dọa hắn gào khóc om sòm, kêu trời gọi đất. Tôi cũng chẳng hiểu nổi hắn đang lảm nhảm cái thứ phương ngữ gì.
“Chúng tôi chỉ muốn lấy thứ chúng tôi cần. Lấy được rồi, tự nhiên sẽ thả nó.”
Lão Ngũ đối diện thẳng với tộc trưởng A Thố, ánh mắt không hề có chút lùi bước.
Lúc này, bà lão còng lưng kia cũng khanh khách cười, âm u rợn người: “He he he… chuyến này chúng ta chuẩn bị kỹ càng rồi. Tưởng các ngươi co đầu rút cổ ở núi Vũ Ốc bao đời thì chúng ta không nắm được gốc rễ sao?”
“Ngươi sai rồi. ‘Nó’ vươn tay tới được bất cứ góc nào trên mảnh đất Hoa Hạ này.”
“Quan hệ giữa ngươi và thằng tội nghiệp này, chúng ta sớm đã điều tra rõ ràng…”
“Ngươi tự chọn đi: để huyết mạch cổ Di tộc tuyệt diệt, hay liều c.h.ế.t giữ một nơi mà với các ngươi đã chẳng còn chút ý nghĩa nào?”
Đây đã là lần thứ hai tôi nghe thấy chữ “Nó”. Trong cơn hoảng hốt, bóng dáng đối phương dần chồng lên hình ảnh bà lão mù ở Trấn Sấm.
Không…bà ta chưa từng là bà lão. Cũng chẳng hề mù.
Tôi nhớ rất rõ, lần tôi giương cung b.ắ.n bà ta, mũi tên lướt sượt qua mặt, kéo luôn xuống một lớp mặt nạ da người nhăn nhúm.
Dưới lớp da khô héo ấy lại là gương mặt của một thiếu nữ lạnh lùng tuyệt mỹ: da trắng đến mức gần như phát sáng, sống mũi nhỏ xinh, mắt đào hoa, khuôn mặt trái xoan đẹp tới nghiêng nước nghiêng thành. Dù khoác bộ đồ rách rưới,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265315/chuong-296.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.