Theo ghi chép trong “ 36 quyết rời núi lấp biển”, gió sinh ra từ khí. Khí lưu động tạo thành gió, chỉ cần tìm được “mắt gió” là có thể tìm thấy phương hướng thoát ra.
Nhưng khí ở đây dường như đều ở trạng thái tĩnh.
“Tôi hiểu rồi, là con cóc kia giở trò. Nó đã ảnh hưởng tới khí trong rừng Mê Hồn , ở đây toàn là t.ử khí, không có sinh khí.”
Ngân Linh không hiểu lắm, nhưng Cách Duy Hãn thì nghe rất thông suốt, nghe xong liền hỏi tôi: “Vậy bây giờ phải làm sao?”
Tôi nhìn sang lão Giang. Lão Giang đáp gọn hai câu: “Hoặc g.i.ế.c nó, hoặc tìm được gió!”
Con đường thứ nhất rõ ràng là không đi được, con cóc kia đã thành tinh, chúng tôi hoàn toàn không phải đối thủ của nó, vậy chỉ còn lại con đường thứ hai. Nhưng nơi này toàn là t.ử khí, lấy đâu ra gió? Ánh mắt lão Giang trầm xuống, dừng trên mấy cái cây không xa: “Khí dưới đất đã c.h.ế.t, nhưng khí phía trên chưa chắc đã c.h.ế.t!”
“Ý sư phụ là…?” Ánh mắt tôi khẽ động.
Lão Giang đáp:
“Thử xem. Cây càng cao, phía trên càng dễ có sinh khí. Lý Kinh Lam, cậu biết trèo cây chứ? Bây giờ phải tìm một cái cây đủ cao.”
Từ bé tôi đã hiếu kỳ, gần như ngày nào cũng leo cây hái quả, sao có thể không biết trèo? Hạ quyết tâm xong, chúng tôi bắt đầu tìm cây.
Nhưng vận mệnh đúng là thích đùa ác. Vừa mới tìm được cách phá giải, ông trời đã đóng sập cửa sổ trước mặt chúng tôi.
Chỉ nghe “ai da” một tiếng, thân thể Ngân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265295/chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.