Cách Duy Hãn không quên giải thích:
“Đừng quên, đất đai quanh đây quanh năm ẩm ướt, thông với sông ngầm bên dưới.”
Ngay sau đó, tôi nhìn thấy phần đất phía trước bị “ầm ầm” đội lên, phồng thành một gò nhỏ! Trong không khí truyền đến một mùi tanh mặn ẩm ướt, cùng với tiếng “xoạt xoạt” đào đất.
Thứ đó… đến rồi!
Khi gò đất kia còn cách chúng tôi chừng hai ba mét, đồng t.ử của lão Giang co rút lại, hét lớn: “Tản ra!”
Để tránh bị tóm gọn một mẻ, tôi, Ngân Linh, Cách Duy Hãn và lão Giang đồng thời xoay người, lao nhanh về bốn hướng đông – tây – nam – bắc để rút lui khẩn cấp.
Giây tiếp theo, vị trí ban đầu của chúng tôi, mặt đất bị x.é to.ạc ra, chỉ thấy một cái miệng đen khổng lồ thò ra khỏi lòng đất. Nếu tránh chậm một chút, e rằng chúng tôi đã rơi thẳng vào trong đó rồi. Vẫn là con cóc khổng lồ!
Từng khối u thịt trên mặt cóc to hơn cả nắm đ.ấ.m của tôi, trên lưng nó cũng mọc đầy những khối u ghê tởm ấy, trông cứ như khoác lên mình một lớp khải giáp đen sì.
Thấy không nuốt được chúng tôi, con cóc thẹn quá hóa giận. Đôi mắt đỏ rực của nó đảo một vòng, rồi khóa chặt mục tiêu vào tôi. Nó há to miệng, lập tức phun ra từng cuộn sương mù độc màu đen từ khoang miệng. Tôi bịt mũi, lùi về phía sau. Cách Duy Hãn lập tức giương s.ú.n.g máy, xả nguyên một băng đạn về phía con cóc lớn. Đạn b.ắ.n lên người nó phát ra những tiếng “bốp bốp”, tóe ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265294/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.