Tôi vỗ vai hắn, thở dài một hơi rồi nhỏ giọng khuyên: “Thôi bỏ cái grandmother với grandfather đi. Ở Trung Quốc có câu, ‘người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu’. Tính khí của Ngân Linh ông không phải không biết mà?”
Thấy ông im re, tôi lại nhắc: “Ông thấy mặt mũi quan trọng, hay cái mũi quan trọng? Mũi mà hỏng rồi thì cái mặt cũng tiêu luôn.”
“Vậy hai người đừng nói nữa có được không?” Cách Duy Hãn cúi đầu lí nhí.
Tôi chỉ khẽ mỉm cười. Nhưng ông lại chợt nhớ ra gì đó, bật lên: “No! Dòng m.á.u cao bồi miền Tây đang chảy trong người tôi, tôi tuyệt đối không khuất phục trước một con nhóc!”
Đúng lúc này, ánh mắt Ngân Linh quét sang: “Hả? Tai tôi hơi kém, vừa rồi ông nói gì vậy?”
Khuôn mặt vốn đang giằng co dữ dội của Cách Duy Hãn lập tức biến dạng, cố nặn ra nụ cười nịnh nọt: “Chào… chào cô tổ. Cô tổ có muốn uống nước không?”
Ngân Linh hừ nhẹ, gật đầu đầy hài lòng: “Thế còn nghe được.”
Lão Giang không rảnh hóng ba chúng tôi đấu khẩu, ông gọi mọi người tiếp tục đi. Để an toàn, Ngân Linh không gom đám sâu mập vào giỏ tre nữa mà để chúng bay theo bên cạnh, phòng ngừa bị đám “Lửa Tháng Sáu” tấn công lần nữa.
Chúng tôi vừa đi vừa đoán nguồn gốc bầy côn trùng đó. Cách Duy Hãn muốn sờ cái mũi nhưng lại không dám, chỉ có thể uể oải nói: “Chắc rừng mê hồn g.i.ế.c nhiều người là do đám sâu này đốt cháy sạch xác người hết chứ gì? Xem ra chúng ta vừa phá được bí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265281/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.