Nghe tôi nói vậy, Ngân Linh cũng biết điều mà thôi luôn. Lão Giang cố gắng né chỗ đầm lầy mà đi, cho dù phải tốn thêm sức mở đường thì cũng phải men theo mép cây.
Đi thêm một đoạn, chúng tôi thấy dưới gốc cây mọc rất nhiều nấm đủ màu: vàng, đỏ, nâu… cái nào cũng đội chiếc mũ to như cái ô, nhìn chẳng khác gì mấy cô gái nhỏ đứng thon thả.
Ngân Linh lập tức nổi cơn thèm ăn, nước miếng sắp chảy ra:
“Đi lâu vậy rồi cũng đói, hay mình khỏi ăn lương khô nữa, hái nấm nấu nồi súp nấm đi, chắc ngon lắm!”
Lão Giang vốn đang lo muốn c.h.ế.t, nghe xong còn bị chọc cho bật cười:
“Có nghe bài này chưa? ‘Ô đỏ đỏ, cán trắng trắng, ăn xong nằm luôn một đống.’ Đám nấm này toàn là nấm độc. Con thì trăm độc bất xâm nên càng ăn càng ngon, còn người khác ăn vô là lên đường liền.”
Ngân Linh lè lưỡi: “Tại con quên.”
Chúng tôi đi tiếp, nhưng chỉ vài bước sau, bỗng nghe trên đầu “xào xạc xào xạc”, lá cây rơi xuống như mưa. Một đám vật đỏ nhỏ như hạt bồ công anh rơi lên người chúng tôi.
Nhưng bồ công anh đâu có màu đỏ? Lần đầu tôi thấy đấy!
Tôi và lão Giang thì còn đỡ, mấy thứ đó chỉ rơi lên áo. Tội nhất là Cách Duy Hãn, một cái rơi đúng ngay mũi ông.
“Cái này là gì vậy?” Ông tò mò đưa tay định gỡ. Ngân Linh lập tức đổi sắc mặt, gần như hét toáng lên: “Đừng đụng vào!”
“Sao vậy?!”
Cách Duy Hãn hoảng hồn, bàn tay đứng khựng lại giữa không trung.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265280/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.