Con đó hoàn toàn không phải gấu chó, mà là một con “gấu kỳ lạ” với màu lông đen trắng rành rọt! Cơ thể nó mập ú, đứng thẳng lên phải cao gấp đôi lão Giang. Toàn thân lông lá mềm mượt, lông đen xen lẫn lông trắng, trên mặt còn có một đôi quầng mắt đen ngộ nghĩnh. Nếu không phải vừa rồi nó thể hiện sức công phá ghê gớm như vậy thì nhìn qua cũng thấy khá đáng yêu.
Tôi sững người. Ngân Linh nhìn sang Cách Duy Hãn: “Chú râu ria, ở Tứ Xuyên các anh gấu đều đen trắng thế này hả? Nhìn còn dễ thương nữa.”
Ai ngờ Cách Duy Hãn kích động nhảy dựng lên: “Đây không phải gấu! Đây là gấu trúc—một loài động vật vô cùng quý hiếm!”
“Cả thế giới chỉ có Trung Quốc có, mà trong Trung Quốc chỉ có Tứ Xuyên mới có!”
Giọng ông đầy tự hào. Vừa nói vừa vội vàng nhét lại khẩu s.ú.n.g lục vừa rút ra khi nãy, còn lớn tiếng nhắc lão Giang tuyệt đối đừng làm con gấu trúc bị thương. Loài này hiếm có, tuy bây giờ chưa được coi trọng, nhưng sau này chắc chắn sẽ trở thành quốc bảo được bảo vệ nghiêm ngặt.
“Không phải tôi muốn làm nó bị thương, mà là nó muốn làm thịt tôi!”
Lão Giang khó xử, lùi lại một bước lập thế phòng thủ. Lúc này Cách Duy Hãn như sực nhớ ra điều gì, lẩm bẩm: “Gấu trúc rất hiếm khi tấn công con người. Chúng chỉ thích ăn tre, măng, tính tình hiền hòa. Hôm nay nó xông vào chúng ta, chắc chắn phải có nguyên nhân. Để tôi xử lý. Nhớ đấy, tôi là nhà động thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265263/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.