Tưởng rằng lát nữa tôi chỉ cần tiếp tục đốt xác là xong, ai ngờ lão Giang , cái ông sư phụ chuyên hại đệ t.ử này lại bắt tôi theo ông đi đ.á.n.h nhau.
Còn nói ngon lành rằng: để tôi rèn luyện những thứ công phu mới học gần đây!
Tôi thấy rõ ràng ông chỉ sợ Cách Duy Hãn phí đạn, nên lôi tôi – đứa đệ t.ử rẻ tiền ra làm lá chắn thịt thì có.
Cách Duy Hãn được giao nhiệm vụ mang s.ú.n.g bảo vệ cô bé Ngân Linh đang ngất đi, còn tôi thì cùng lão Giang đứng tựa lưng vào nhau bên mép hồ!
Lão Giang ung dung rút ra thanh Đao đen, tôi cũng rút con d.a.o găm Trảm Thần bên hông. Vừa nhìn thấy Trảm Thần trong tay, tôi tức đến suýt phun máu. Con d.a.o này sao lại rỉ sét loang lổ nữa rồi? Nghĩ lại cảm giác cùn cùn lúc c.h.é.m người lần trước, nó còn chẳng bằng cái d.a.o bếp của Vương Ma T.ử ở Yên Kinh.
“Lý Kinh Lam, còn đứng ì đó làm gì?”
Tiếng quát của lão Giang đột ngột vang lên, rồi ông xoay người chắn trước tôi. Thì ra trong lúc tôi đang c.h.ử.i thầm trong bụng, có một t.h.i t.h.ể ướt sũng đã mò tới gần. May mà lão Giang đá nó trở lại xuống nước, chứ không thì tôi toang rồi.
Lúc này, tôi cũng không còn thời gian để nghĩ nhiều nữa. Một t.h.i t.h.ể khác lại trèo lên, móng tay dài ngoằng chụp thẳng vào mặt tôi. Bất đắc dĩ, tôi chỉ đành rút con d.a.o lưng mà trưởng thôn ở làng chài tặng, đ.â.m thẳng về phía trước!
Nhát đ.â.m này tôi dùng hết mười phần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265262/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.