Hung Nô nằm ở phía tây nam đại lục, trên thảo nguyên bao la.
Chưa vào địa phận Hung Nô, dọc đường đã thấy từng đàn cừu, ngựa.
Trời đất bao la vô tận, đứng giữa nơi này lòng bỗng dâng trào hào khí vạn trượng.
Mấy con ngựa nhanh phi nước đại trên thảo nguyên, đón gió lạnh gào thét, tiếng cười của người trên ngựa phóng khoáng tiêu d.a.o, "Điềm Bảo! Cửu Nhi! Đợi ta với!"
Khiến mấy người tụt lại phía sau đều "phì" một tiếng.
Tiểu Mạch Tuệ lớn tiếng mắng, "Bạch Úc ngươi có sến súa không, mãi không thôi! Đàn ông con trai nào lại thích làm nũng như ngươi, ngươi có phải đại trượng phu không!"
"Chậc, các người có thể bịt tai lại không? Nghe lén chuyện tình cảm của vợ chồng người ta có biết xấu hổ không?" Bạch Úc không biết xấu hổ hỏi lại.
Lại làm người ta tức muốn c.h.ế.t, vung roi ngựa muốn quất vào m.ô.n.g ngựa của hắn, tiếc là khoảng cách quá xa, không quất tới.
Tô Võ sát khí đằng đằng, cúi người thúc ngựa, "Tuệ Nhi, tiểu gia đến giúp ngươi! Hai mặt bao vây bắt hắn cầu xin tha thứ!"
"Ha ha ha, đến đây!"
Phía trước nhất có một người dẫn đầu, nghe thấy tiếng cãi nhau phía sau liền quay đầu lại, không nói gì, chỉ nhếch môi cười nhẹ.
Nàng một tay cầm cương, ngồi rất vững, đôi mắt đen láy, tóc và vạt áo bay trong gió lộng, tư thế hiên ngang khiến người ta say đắm.
Bạch Úc càng không biết xấu hổ hơn, "Cửu Nhi~ Cửu Nhi~ Đợi vi phu với, nàng cách ta xa quá ta sợ~"
Đám đông phía sau: Đậu má.
Có giỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5294039/chuong-690.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.