Tháng mười ở ngoại thành vùng đất lưu đày, không khí sôi nổi.
Nhìn khắp nơi, đâu đâu cũng là những gương mặt tươi cười, một khung cảnh phồn thịnh.
Năm nay lúa được mùa lớn, Tô gia vừa mới nhập lúa vào kho, cuối cùng cũng có thể nhàn rỗi.
Vốn dĩ tâm trạng đã tốt, lại nhận được thư của Điềm Bảo, cả nhà càng vui hơn.
Chiều tối, ráng mây rực rỡ khắp trời, cả nhà ngồi trong sân hóng gió, dưới ánh chiều tà, hớn hở đọc thư.
"Điềm Bảo nói bọn họ mọi việc đều ổn, Độc gia gia sức khỏe dồi dào, tinh thần mấy chục năm như một, đi đến đâu cũng gây gà bay ch.ó sủa." Người đọc thư là Tô An, hắn cùng Bạch Khuê, Đại Hồ T.ử đã từ Nam Cương trở về được nửa tháng.
"Trong thư còn nói Trường Đông thúc thúc cũng rất tốt, mỗi ngày đều chiến ý hừng hực đấu khẩu đấu khí với Độc gia gia, một ngày phải đ.á.n.h mấy hiệp."
"Tiểu Mạch Tuệ cuối cùng cũng lên được bảng truy nã một lần, tuy chỉ ở ngoại vực nhưng cũng coi như viên mãn một giấc mơ, tâm trạng tốt lên, c.h.ử.i người cũng ít đi."
"Bọn họ đã rời khỏi vương thành Hồ Man, lúc đi Độc gia gia đã tiện tay lấy không ít đồ tốt trong vương cung, có huyết sâm trăm năm, đông trùng hạ thảo loại thượng hạng... Lúc vương cung phát hiện mất d.ư.ợ.c liệu, chắc họ đã rời khỏi biên giới Hồ Man."
Tô A nãi không nhịn được cười, "Thư này vừa nghe đã biết là Úc Nhi viết, nếu là Điềm Bảo viết, nhiều nhất chỉ nói một hai câu đã đến đâu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5294038/chuong-689.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.