Cả nhóm Điềm Bảo trở về vùng đất lưu đày, những cánh đồng lúa bên bờ sông Thanh đã xanh um tươi tốt, sắp trổ đòng.
Giữa trưa cuối tháng năm, mặt trời ch.ói chang, trên đồng lúa vẫn có thể thấy những người dân làng không chịu ngồi yên ra xem nước.
Hai chiếc thuyền lớn cập bến bên cạnh bãi lau sậy.
Độc lão đầu ngửi thấy mùi hương thân quen của nước sông và hương lúa liền vội vã chui ra khỏi khoang thuyền, đạp lên những cây lau sậy đang đung đưa trong gió bay về phía làng, "Lão đầu về rồi đây! Mấy người xem nước đừng vội đi, lát nữa cho các ngươi xem cái hay! Vọng Bạch, Thạch Anh! Mau ra đón gia gia!"
Dân làng trên đồng cất tiếng cười lớn, chỉ nghe tiếng la hét của Độc lão đã cảm thấy vui vẻ.
Người trong làng nghe tiếng chạy ra đông vô kể.
Từ sân nhà họ Tô chui ra một đám đông, từ sân nhà họ Hoắc cũng chui ra một đám đông, còn có những đứa trẻ trong làng vui vẻ chạy ra từ các sân nhà, vừa nhảy vừa gọi Độc gia gia.
Tiếng hoan hô của lũ trẻ vang đến tận cổng làng.
Điềm Bảo và Bạch Úc mấy người dứt khoát không xuống thuyền, cứ ở trên thuyền chờ, lát nữa lão đầu sẽ dẫn một đám người từ trong làng ra, chắc chắn sẽ không bỏ sót Vọng Bạch và Thạch Anh.
Một khắc sau, khoang hàng của thuyền vận chuyển mở ra, những chiếc bánh chưng sắt bị xích sắt trói c.h.ặ.t nằm la liệt trên boong tàu, muốn lăn cũng không tìm được chỗ trống.
Hai nhà Tô, Hoắc và đông đảo dân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293904/chuong-555.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.