Cả nhóm Điềm Bảo ở đảo Không Lưu ba ngày, đợi Bạch Úc chuẩn bị xong thuyền liền khởi hành trở về vùng đất lưu đày.
Hai chiếc thuyền.
Những Thần Binh bị bắt được chia làm hai nhóm, sắp xếp trên thuyền vận chuyển về vùng đất lưu đày.
Từ lúc đến đến lúc đi, Điềm Bảo đều không xuất hiện trước mặt người ngoài.
Chỉ có một số ít người dân trên đảo nhìn thấy thuyền rời đi, chủ đề xoay quanh Quỷ Đế và Độc lão được bàn tán vài ngày rồi cũng nguội dần, họ tiếp tục cuộc sống bình yên, đạm bạc trên đảo.
Trên thuyền trở về, Tiểu Mạch Tuệ mấy lần không kìm được chạy xuống khoang hàng, nhìn những Thần Binh bị xích sắt trói thành bánh chưng trong khoang, vẫn cảm thấy mới lạ.
"Năm trăm tên, tất cả là của chúng ta rồi, chỉ là chiếm chỗ quá... Tỷ tỷ, tỷ thật sự không thu được họ nữa sao?" Tiểu Mạch Tuệ nhấc chân chặn một Thần Binh lăn đến chân mình, rồi lại lăn hắn trở lại khoang.
Điềm Bảo "ừm" một tiếng, ngồi xổm xuống chặn một Thần Binh khác đang giãy giụa lăn ra, vỗ nhẹ lên đầu hắn, "Đợi về rồi, giúp họ sửa sang lại một chút, tóc còn rối hơn cả tổ chim của Độc gia gia."
Cô không nhắc nhiều đến không gian.
Trước khi rơi xuống biển, để ngăn chặn lũ lụt, tinh thần lực của cô đã bị tiêu hao quá mức, có lẽ vì lý do này mà không gian không mở được.
Cô không nhắc nhiều, Tiểu Mạch Tuệ cũng không hỏi thêm, nhìn bộ dạng nhếch nhác của những Thần Binh trong khoang, chán ghét vô cùng, "Tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293903/chuong-554.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.