Vì ở Tây Lăng không bị truy nã, nhóm chín người Điềm Bảo không hề cải trang, đường hoàng dùng diện mạo thật, đi thẳng đến Đô An.
Gần trưa xuất phát, dọc đường nhìn thấy toàn là dân chúng đổ về Đô An, hớn hở cười nói vui vẻ.
Những cuộc trò chuyện đó tự nhiên cũng lọt vào tai những người trà trộn trong đám đông.
"Năm ngoái tôi ở ngoại địa, không kịp xem náo nhiệt tế nguyệt, năm nay nói gì cũng không thể bỏ lỡ nữa!"
"Ngày dân chúng được chiêm ngưỡng long nhan, đương nhiên không thể bỏ lỡ. Tiếc là chỗ đứng dưới chân thành lầu năm nào cũng bị người trong thành chiếm sớm, rượu hoa quế Nữ hoàng ban thưởng chẳng bao giờ đến lượt chúng ta!"
"Có thể nhìn Nữ hoàng từ xa đã là phúc phận lớn lắm rồi, cho dù thật sự được ban rượu, chưa chắc anh đã uống được vào mồm. Năm ngoái lão Chu ở trấn trên được một chén nhỏ, chén rượu đến tay còn chưa cầm chắc đã bị người xung quanh tranh cướp mất, cuối cùng bò ra khỏi đống người ngay cả giày cũng không biết rơi đâu mất ha ha ha!"
"Haizz, người chật vật đâu chỉ có mình ông ấy? Chúng ta cứ an phận chút, ngắm hoa đăng, cầu phúc là được."
"Thế tôi phải cầu phúc cho Hoàng thượng! Tây Lăng ta có được quang cảnh như hiện nay, yên ổn thái bình quốc thái dân an, toàn nhờ Hoàng thượng trị quốc có đạo yêu dân như con!"
Trong lời nói của dân chúng đều là sự kính ngưỡng và yêu mến đối với Nữ hoàng.
Bạch Úc liếc nhìn xung quanh, nụ cười trên mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293771/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.