"Gia chủ đang lo lắng chuyến đi này của thiếu gia gặp nguy hiểm sao?" Lão quản gia cân nhắc từ ngữ: "Thiếu gia những năm nay bôn ba bên ngoài đa phần đều hữu kinh vô hiểm, lần này chắc chắn cũng không ngoại lệ, trên người thiếu gia có phúc tinh che chở, ai muốn đối đầu với cậu ấy, chỉ có đối phương xui xẻo thôi, gia chủ đừng quá lo lắng."
"Ông đừng có dát vàng lên mặt nó nữa, xui xẻo đó là đối với người khác. Ở cùng Điềm Bảo, thiếu gia nhà ông chỉ còn nước bị bắt chẹt đến c.h.ế.t thôi." Bạch Khuê hừ cười một tiếng, sự phiền muộn trong đáy mắt vẫn chưa tan.
Ông quay người ngồi xuống ghế thái sư, nhìn cảnh xuân rực rỡ ánh vàng ngoài sảnh: "Quản gia, ông làm việc ở Bạch phủ bao nhiêu năm rồi?"
"Bẩm gia chủ, đã ba mươi năm rồi. Ngài vừa đến Phong Vân Thành, nô tài đã đi theo ngài rồi."
"Ba mươi năm rồi à... Nhớ năm đó ta mới đến Phong Vân Thành, cũng chỉ là thằng nhóc hai mươi tuổi đầu, không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy, chớp mắt đã thành ông già rồi, con trai cũng trạc tuổi ta năm đó."
Lão quản gia khom người lắng nghe, trong đầu mờ mịt, không đoán được gia chủ rốt cuộc bị làm sao, sao đang yên đang lành đột nhiên lại cảm thán chuyện năm xưa? "Được rồi, ông đừng đứng đực ra đó nữa, lui xuống đi, ta ở một mình một lát."
Bạch Khuê phất tay cho lão quản gia lui xuống, hồi lâu sau, mới thở dài một tiếng u sầu, giọng điệu khó tả: "Thằng nhãi ranh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293770/chuong-421.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.