Bách Hiểu Phong nhìn thiếu nữ một cái, lại thả lỏng nằm xuống, giọng điệu lười biếng, "Kỳ môn thuật, độn giáp thành binh. Môn bí thuật này lúc thịnh hành nhất có thể biết được trời đất, hiểu được sông núi, định được cát hung nhân gian, thậm chí còn có thể rắc đậu thành binh, chỉ là thời gian đã qua lâu, không thể kiểm chứng. Lưu truyền đến nay, nhiều bí thuật liên quan đã thất truyền, chỉ còn lại kỳ môn cơ quan và trận pháp được người đời biết đến."
Ông ta mân mê chiếc còi sắt trong tay, ánh mắt u ám, "Dùng người sống bào chế kỳ binh vì quá tàn nhẫn, vô nhân đạo, bị giới thuật sĩ khinh bỉ, cũng là cấm thuật của kỳ môn, không ngờ lại vẫn có người dùng."
Điềm Bảo siết c.h.ặ.t những ngón tay lạnh ngắt, nhìn người bất t.ử vẫn đang giãy nảy.
Đầu mặt người, thân thể bằng sắt, tiếng động lạ khi thân sắt va xuống đất lúc giãy giụa thật ch.ói tai.
Rõ ràng từng là người, lại bị hãm hại, điều khiển, cuối cùng biến thành một con quái vật bất t.ử.
Cô mím môi đi qua, ngồi xổm bên cạnh người bất t.ử, xòe những ngón tay đang co quắp ra, run rẩy, chạm vào má người bất t.ử.
Nhìn hắn, như thể nhìn thấy chính mình năm xưa, tim như bị thứ gì đó siết c.h.ặ.t, khó chịu đến mức không thở nổi.
Môi khẽ mở, giọng thiếu nữ khô khốc, khàn khàn.
"Xin lỗi..." nàng nói.
Người đang giãy giụa đột nhiên dừng lại, đầu ngẩng lên, đôi mắt vô hồn từ từ di chuyển, cuối cùng dừng lại trên mặt thiếu nữ.
Vì trong mắt không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293629/chuong-280.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.