Sau đại xá, dân số trong làng giảm đi nhưng không gây ảnh hưởng xấu gì đến làng.
Sau một thời gian ngắn buồn bã, dân làng nhanh ch.óng trở lại bình thường, lao vào vụ thu hoạch mùa thu.
Trong sự bận rộn, thời gian trôi qua nhanh ch.óng, lại đến mùa đông.
Tô lão hán rảnh rỗi, cửa sân mở rộng, dạy chữ, kể chuyện cho trẻ con trong làng, tự tìm niềm vui.
Tô Đại, Tô Nhị hôm nay đến nhà họ Lý chơi, ngày mai đến nhà họ Vương ăn lạc rang, ngày kia ở nhà họ Trần pha ấm trà, chuyện nhỏ như con thỏ mà một đám đàn ông có thể nói chuyện cả buổi.
Tô lão bà cùng hai cô con dâu cũng không rảnh rỗi, mỗi ngày đều dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, ngồi xuống tay cũng luôn cầm kim chỉ, khâu đế giày, làm giày, cắt vải may quần áo. Giày của mấy đứa nhỏ trong nhà luôn mòn rất nhanh, chuẩn bị thêm vài đôi cũng không thừa.
Bận rộn nhất phải kể đến Tô Tú Nhi, theo học Độc lão hơn mười năm, cũng coi như đã chạm đến ngưỡng cửa của y thuật, cộng thêm tính tình hiền lành, dễ nói chuyện, trong làng và các vùng lân cận có ai đau đầu, cảm sốt, té ngã, đều đến tìm cô xem bệnh, ngay cả bang chúng của Thập Nhị Mã Đầu bây giờ gặp cô, cũng sẽ tôn xưng một tiếng Tô đại phu.
So sánh như vậy, mấy đứa nhỏ như Điềm Bảo lại có vẻ đặc biệt nhàn rỗi.
Hơn nữa đi đâu cũng không được chào đón.
Đến nhà tiên sinh, tiên sinh đuổi cả bọn cùng Tiểu Mạch Tuệ đi.
Đến Vọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293628/chuong-279.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.