"Là ta đường đột rồi, ngươi là em dâu họ phải không? Ta là Tô Thành thuộc chi chính của Tô gia." Người đến đè nén sự khó chịu thoáng qua trong mắt, lùi lại một bước ra vẻ chắp tay, ánh mắt vượt qua lão phu nhân đang chặn cửa nhìn vào trong sân, cất cao giọng, "Tường t.ử, còn nhớ ta không? Anh họ Thành của ngươi đây!"
Tô lão hán đứng trong sân, có chút mờ mịt, "... Anh họ Thành?"
Tô Thành lập tức vui mừng, "Là ta! Xem ra ngươi vẫn còn nhớ! Người nhà cả, có thể vào trong nói chuyện không?"
Trái ngược hoàn toàn với sự vui mừng của hắn.
Những người khác trong nhà họ Tô vừa nghe người đến là từ chi chính, sắc mặt đều thay đổi, nghiến răng nghiến lợi, cười lạnh liên tục.
Tô Nhị tính tình nóng nảy hơn, trực tiếp rút một thanh củi trong bếp làm v.ũ k.h.í, chĩa vào người đứng ngoài cửa cười lạnh, "Chi chính Tô gia? Các người còn mặt mũi tìm đến đây à! Không xuất hiện thì thôi, nhìn thấy các người là lão t.ử muốn đ.á.n.h!"
Tô lão phụ đã ra tay đẩy người đàn ông muốn vào sân ra ngoài, mặt lạnh như băng, "Sân nhà họ Tô ta không chào đón các người, chi chính gì chứ, phỉ!"
Những người còn lại tuy không ra tay, nhưng đều lạnh lùng đứng nhìn.
Ngay cả Tô lão hán cũng quay mặt đi.
Tô Thành thấy vậy, sốt ruột, sa sầm mặt, "Các người làm gì vậy? Tô gia một tộc vốn nên đồng lòng! Hơn nữa từ xưa đến nay tôn ti trưởng ấu có trật tự, sao các người có thể ngang ngược vô lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293404/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.