Khi người nhà họ Tô còn đang bàn bạc xem có nên giữ lại vài quả trứng để ấp gà con, vải mới có thể may được mấy bộ quần áo nhỏ cho trẻ con hay không, thì thành Phong Vân lại dấy lên một trận chấn động nhỏ.
Đoạn Đao vào thành một chuyến, cướp bóc thì không, nhưng hắn muốn bao nhiêu đồ, chủ tiệm đều đưa cho hắn bấy nhiêu, Ẩm Nguyệt Đao đặt lên quầy, không ai dám mặc cả.
Bạch Nguyên là một trong những người không dám mặc cả.
Thật là uất ức.
"Gia, Đoạn Đao thật sự đã bảo vệ nhà họ Tô rồi!" Đại sảnh Bạch phủ đèn đuốc sáng trưng, Bạch Nguyên đứng trước mặt gia chủ, không nhắc đến việc mình đưa đồ nhanh gọn thế nào, thật mất mặt, "Nhà họ Tô này rốt cuộc có lai lịch gì, ngay cả Đoạn Đao cũng có thể thu phục được!"
Bạch Khuê ngồi trên ghế thái sư chạm khắc gỗ hoàng lê, trong lòng ôm một đứa bé trai ba bốn tuổi, cẩn thận như ôm tròng mắt, nhưng lời nói lại thô kệch không kiềm chế, "Một túi gạo mì đã khiến mặt ngươi khô lại rồi, làm sao làm được việc lớn? Lần sau Đoạn Đao lại đến, muốn gì cứ tiếp tục cho hắn."
"Gia vẫn muốn tiếp tục chiêu mộ hắn?"
"Ở thành Phong Vân, người có thể khiến người ta nghe danh đã sợ không nhiều, mỗi người đều là nhân tài hiếm có, ta không giành, lỡ để người khác giành được, cuối cùng thiệt hại không phải là ta sao?" Bạch Khuê liếc mắt, dặn dò, "Bất kể hắn có chịu đến hay không, những ân tình nhỏ này cứ cho đi, lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293403/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.