Hai sọt lê, đối với nhà họ Tô lúc này đã trắng tay, không khác gì một tia hy vọng được rót vào.
Sáng hôm sau trời chưa sáng, Tô Đại và Tô Nhị đã dậy, nhân lúc này không dễ bị người khác phát hiện, đậy một tấm rèm cỏ lên sọt rồi gánh ra thị trấn.
Dù sao cũng nhiều lê như vậy, mang ra ngoài quá bắt mắt.
Cũng không chịu được sự soi mói.
Thôn Đại Hòe nằm ở phía bắc Bắc Ly, sau khi vào đông là những ngày gió tuyết triền miên.
Vào giữa mùa đông, tuyết trên mặt đất dày đến mức ngập qua mắt cá chân.
Đi ra thị trấn rồi quay về, không có chút nghị lực nào là không chịu nổi.
Tô lão phụ ôm Điềm Bảo, ngồi đối diện giường gỗ trong phòng, lạnh lùng trừng mắt nhìn lão hán trên giường.
Bên cạnh giường có một chậu lửa nhỏ, xua đi cái lạnh trong phòng.
Tô lão hán không dám đối mặt với bà xã, nằm đó áy náy nhắm mắt, miệng kêu "ai da ai da".
Tô lão phụ cười lạnh: "Bây giờ mới biết kêu đau à? Hôm qua làm gì? Nửa bao bột mì đó, tính rộng ra cũng được hai mươi đồng chứ gì? Lát nữa lão đại lão nhị về, chúng ta tính xem cái chân già của ông phải bồi thường bao nhiêu tiền t.h.u.ố.c."
"...Khụ, bà nói gì thế. Lúc đó tình hình khẩn cấp đâu có cho ta suy nghĩ nhiều, đầu óc còn chưa kịp phản ứng, tay đã ôm bao bột mì rồi, ta đâu có ngờ sẽ bị gãy chân?" Tô lão hán hé một mắt liếc nhanh về phía bà xã, "Hơn nữa lấy t.h.u.ố.c gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293360/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.