Ngồi trong không gian cũng là ngồi.
Chán chường.
Điềm Bảo đưa mắt nhìn xa, rơi xuống phía đối diện cách một con suối.
Đó là một cánh đồng rộng lớn.
Giống như lần trước cô vào đây, không có gì thay đổi.
Trên đất đen màu mỡ mọc đầy cây xanh, ban đầu Điềm Bảo tưởng đó là vườn rau, bây giờ nhìn lại không giống.
Những loại rau đó cô không biết một loại nào.
Dãy núi xanh trải dài ở rìa vườn rau, vẫn còn mây mù bao phủ, nửa che nửa hở, toát lên vẻ nguy hiểm và bí ẩn.
Nơi này quá lớn, lớn như một ngôi làng nhỏ.
Chỉ là ở đây không có nhà, chỉ có đất và núi.
Điềm Bảo khẽ thở dài, nhíu mày như một người lớn, khá phiền não.
Cho cô một không gian lớn như vậy để làm gì? Cô ngoài việc biết quả lê bên cạnh có thể ăn, những thứ khác cô hoàn toàn không biết, không biết có thể dùng để làm gì.
Nếu bị người xấu biết cô có thứ kỳ lạ và thần kỳ như vậy, cô lại phải bị đem ra nghiên cứu một lần nữa.
Thật vô vị.
Đứng dậy phủi m.ô.n.g, Điềm Bảo đi chân trần lội qua con suối nhỏ, bước lên đất đen bên kia bờ, đi đến bên vườn rau để quan sát gần hơn.
Vừa xem vừa lắc đầu.
Loại nấm màu đỏ kỳ lạ, cô biết nấm có màu đều có độc, không thể ăn.
Dây leo có hoa màu tím, đây là cỏ dại, dù sao những loại rau cô từng thấy có thể ăn đều không mọc như vậy.
Hoa sen trắng? Không thể ăn.
Quả đỏ nhỏ? Trông khá đẹp, cứ để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293359/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.