Giang Lê đã ngủ một giấc ngon lành kể từ khi sốt nội sinh đến nay.
Cũng là lần đầu tiên ngủ nướng.
Lúc chuông báo thức đầu tiên vang lên, sắc trời vẫn còn chưa tỏ, dưới tia sáng lờ mờ, hắn nghe thấy thanh âm của Hề Trì, nói rằng: "Tôi xin nghỉ với giáo viên giúp cậu rồi, ngủ bù thêm một chút đi."
"Còn cậu." Hắn hỏi.
"Đợi cậu dậy đó." Hề Trì nói.
Giang Lê rất hiếm khi cần "ngủ bù", cho dù là đi chơi bóng đêm sau một ngày học tập, cũng có thể tắm rửa đơn giản, rồi lại lên lớp cả ngày.
Nhưng hôm nay lại vì một câu "Đợi cậu dậy" bâng quơ mà lười biếng.
Lúc mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng rõ, nhưng rèm cửa sổ phòng ngủ được kéo thật kín, ánh sáng cũng không gây chói mắt.
Giang Lê xoa xoa vùng thái dương bởi vì ngủ sâu mà hơi căng trướng, ngồi lên trên giường.
"Cậu tỉnh rồi?" Thanh âm nào đó từ một bên truyền tới.
"Ừm", giọng nói của Giang Lê có hơi khàn vì mới tỉnh, "Mấy giờ rồi."
Hề Trì: "Bảy giờ mười rồi."
Ngủ thêm hơn một tiếng, cơn mệt mỏi trên người Giang Lê đã vơi đi rõ ràng.
Hắn lia mắt ra ngoài phía cửa sổ: "Mưa vẫn chưa tạnh à?"
Hề Trì: "Ừm."
Giang Lê im lặng chốc lát, mí mắt nâng lên một cái rất nhẹ, nghiêng người dựa lên tường, nhìn chiếc giường nọ cách đó không xa, cùng với người trên đó.
Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, hắn cứ cảm thấy hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3675775/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.