Mãi đến khi vai và cổ hai người quấn chặt vào nhau, Hề Trì mới ngửi thấy “mùi thuốc” mà Giang Lê đã nói ban nãy.
Cho dù hắn mặc áo khoác của mình, vẫn không che được mùi thuốc.
Mùi thuốc rất quen thuộc, là mùi đặc trưng của Chung Sơn, khác hoàn toàn với mùi thuốc khử trùng đơn điệu lạnh băng của bệnh viện loài người, nếu như bắt buộc phải so sánh, thì nó giống như mùi thảo dược phiêu đãng bên ngoài các hiệu thuốc lâu năm ở đường sâu ngõ cũ.
Mùi của cây long não, mang theo vị gỗ và vị đắng nhàn nhạt.
Cùng với, một chút hơi nước mưa ẩm ướt.
Hề Trì vô thức nghiêng đầu qua, sườn mặt chạm vào đuôi tóc hơi ẩm của Giang Lê.
Truyền nước hai tiếng đồng hồ, qua lại Chung Sơn một chuyến, xem ra còn dính chút nước mưa, trên người Giang Lê tỏa hơi lạnh ra bên ngoài.
“Lúc cậu về không che dù à?” Hề Trì hỏi.
Giang Lê: “......”
Hơn nửa ngày, Hề Trì mới nghe thấy câu trả lời của Giang Lê.
“Có che.”
“Vậy sao......”
“Hề Trì.”
“Hử?”
Giang Lê hít sâu trong lòng một cái.
Trước khi buông trôi bản thân để kéo người vào trong lòng, hắn đã từng nghĩ tới phản ứng có thể xảy ra của Hề Trì.
Đẩy ra, hoặc là im lặng không nói, rất có thể sẽ giống với buổi tối khi vừa phát sốt ấy, hai người ở trên hành lang cửa phòng y tế, sau phút kinh ngạc ngắn ngủi, ôm suy nghĩ “không lý gì mà cứ luôn là cậu giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3675774/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.