Dãy trước lớp học có người mở đèn, nhưng không mở hết, vài chiếc sáng lên giống như hộp mù, chỉ tập trung một nửa phía trước phòng học.
Càng về sau, ánh sáng càng thưa, mãi cho đến trong góc không một ánh đèn hỏi thăm.
Nội trong một phút, Hứa Vân Duệ đã cúi đầu lướt điện thoại năm lần, chưa bao giờ cậu ta mong chờ tiếng chuông vào học như hiện tại.
Cậu ta tự cảnh cáo bản thân đừng nhìn về phía sau nhiều lần, nhưng con người chính là như vậy, càng nhắc nhở thì cảm giác tồn tại ngày càng mạnh.
Hứa Vân Duệ như ngồi bàn chông.
Lần thứ ba khi mượn cớ lật vở để quay ra phía sau, cậu ta trông thấy Lê ca của mình nhẹ nhàng bỏ bút xuống.
Hứa Vân Duệ "vèo" một cái quay đầu về.
Giang Lê ngồi trong bóng tối, tầm mắt lơ đãng đảo qua ngón tay đặt trên cổ tay Tang Du của Hề Trì.
Hắn vặn chai nước lạnh ra uống một ngụm, nhưng không thể ép nổi cái cảm xúc xa lạ nhưng lại mạnh mẽ kia xuống.
Người bên cạnh vẫn còn đang nói chuyện với Tang Du.
Ngón trỏ Giang Lê ấn nhẹ hai ba cái lên chai nước đang bốc hơi lạnh, ánh mắt hơi buông xuống, nghe tiếng mưa như trút nước ngoài cửa sổ, để mặc những cảm xúc ấy theo cơn mưa, cho nó sinh trưởng.
Mãi đến khi bên cạnh phủ xuống một cái bóng mới.
Hề Trì xoay người lại, một khoảng sáng nho nhỏ bị che khuất lúc này biến thành bóng tối.
Ánh mắt Giang Lê đang rũ xuống, hắn cúi đầu, vừa hay rơi đúng vào lòng bàn tay đầy mùi thuốc của cậu.
Thuốc mỡ đã tan, thấm vào thành một lớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3645670/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.