Tiếng gió ngoài cửa sổ dần tăng, mang theo nước mưa không ngừng đánh lên bậu cửa, hết cái này đến cái khác, phát ra tiếng giòn tan nho nhỏ.
"Cậu không giày vò."
"Cũng không khó dỗ."
Hai câu nói lặp lại một lần không hề báo trước trong đầu Hề Trì, chẳng biết tại sao, trong lòng tự dưng nóng lên.
Ngón tay giấu dưới điện thoại của Hề Trì khẽ cong lại thật nhanh.
Không biết là phòng học quá mức yên tĩnh, hay là tiếng mưa ngoài cửa sổ dần dày hơn, dường như bầu không khí cũng theo đó mà "ẩm ướt" hơn.
Hề Trì không được thoải mái lắm, trực giác nói cho cậu biết không nên quay lại đề tài mộng du, nhưng cậu lại không biết nên đổi sang đề tài gì, chỉ đành mở miệng: "Chuông còn chưa kêu, cậu ngủ thêm năm phút nữa đi."
"Mười phút rồi, đủ rồi." Giọng nói của Giang Lê mang theo độ khàn vừa mới ngủ dậy.
Trong lúc nói chuyện, Giang Lê giống như lơ đãng chuyển động lòng bàn tay một cái, nhưng vẫn không bỏ tay ra khỏi màn hình di động.
Ngón út hai người cọ vào nhau một giây ngắn ngủi.
Vốn chỉ là cái chạm rất nhẹ, nhưng bởi vì khớp ngón tay hai người đều tự nhiên cong lại nên kề rất sát vào nhau, trên dưới chồng chéo, so với cái chạm, nó giống... cái móc ngoéo khe khẽ hơn.
Hô hấp của Hề Trì cũng chững lại một nhịp, cậu vô thức ngẩng đầu lên.
Vẻ mặt Giang Lê lại vô cùng bình tĩnh tự nhiên, giống như hoàn toàn không hề chú ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3563121/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.