Đài chủ tịch yên lặng như tờ.
Trong ngẩn ngơ, có người dẫn đầu hồi thần trước, mang theo vẻ mặt đờ đẫn "Tôi là ai tôi đang ở đâu tôi vừa nghe thấy cái gì" cúi đầu nhặt ly thép.
Lúc Hạ Tình nghe thấy hai chữ "Lê xạ" đã cảm thấy không đúng rồi, cô nàng cứng họng gọi một tiếng: "Trì ca! Đợi --"
Song vẫn không đợi được.
Thậm chí hai tiếng "Trì ca" kia của cô cũng bị thu vào micro một cách rõ ràng.
Cả đời này của Hạ Tình chưa bao giờ nghẹt thở như vậy.
Cô run tay cho mic thu âm một chưởng tắt ngúm, rồi lại đè cái bộp xuống tờ truyền tin "Lê xạ tự Trì thơm" kia.
Không dám để Trì ca của cô nhìn thêm một lần nữa.
Đài chủ tịch một trận gà bay chó sủa, động tĩnh lớn đến mức ngay cả các giáo viên và lãnh đạo trường trên ghế trọng tài đang hội họp ở một trăm mét cuối cùng cũng phải nghển cổ ngó qua phía bên này.
Hề Trì nhìn Hạ Tình đang nằm bò cả nửa người lên bàn: "?"
"Trì ca", Hạ Tình giãy giụa mở miệng, "Hồi nãy anh lấy bút làm gì đó?"
"Sửa chữ sai rồi bỏ vào thùng tin, không phải năm ngoái cũng theo quy tắc này à." Hề Trì nói.
Vì để học sinh có cảm giác tham dự nhiều hơn, mỗi năm sau khi đại hội thể thao ở trung học Sơn Hải kết thúc, đều sẽ lưu giữ mười mấy bản tin từ trong thùng tin làm thành tệp tài liệu đặt trong phòng Lịch sử trường, mà mặc kệ cuối cùng bản tin có được thu lại hay không, thì sai chính tả cũng phải chỉnh sửa kịp thời.
Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3517669/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.