Sắp đến 0 giờ, cả dãy hành lang ký túc xá cực kỳ im lặng.
Tay phải Hề Trì vẫn còn đang duy trì tư thế mở khóa, nghe tiếng thì ngẩng đầu nhìn người bên trong cánh cửa, nghi hoặc trong mắt gần như sắp hóa thành thực chất.
-- Tại sao đột nhiên cậu lại ra đây?
Khoảnh khắc vừa mở cửa đã chạm mặt Hứa Vân Duệ ở phía đối diện khiến Giang Lê kinh ngạc chốc lát, nhưng cũng chỉ một thoáng như vậy, lúc này sự kinh ngạc vì "bỗng nhiên chạm mặt" hoàn toàn không thấy đâu nữa, thậm chí còn có phần buồn cười.
"Tôi nghe thấy tiếng." Hắn nói.
Hề Trì vô thức nghiêng đầu qua, dùng khóe mắt liếc về sau một cái: "Nghe thấy tiếng mà còn ra?"
Không phải nên trốn luôn sao?
Giang Lê phì cười, cúi đầu nhìn ngón tay Hề Trì.
"Cái tôi nói là tiếng chìa khóa."
Lúc chìa khóa tra vào lỗ khóa, Giang Lê vừa hay đang ở cạnh cửa, thấy người hồi lâu chưa vào, hắn còn tưởng là chìa khóa xảy ra vấn đề gì rồi.
"Cầm nhầm chìa khóa à?"
"Không có, ánh sáng hơi tối, tôi không nhìn rõ." Hề Trì thuận miệng bịa đại một câu, nói xong, cậu nắm chặt chìa khóa đợi một hồi, rồi thoáng gượng gạo mở miệng, "Tôi vào trước đây."
Nói với Giang Lê, nhưng lại giống như nói với cái người ở cửa đối diện.
Giang Lê "Ừ" một tiếng, nghiêng người để người bên ngoài đi vào.
Hứa Vân Duệ bị cuộc đối thoại không coi ai ra gì của hai tên này làm cho nghi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3515976/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.