Tang Du suýt chút nữa tưởng mình lãng tai.
"...... Gì cơ?" Cậu ta không dám chắc có phải vì tiếng mưa bên ngoài quá nặng hạt mà mình nghe nhầm hay không, nên lại hỏi thêm một lần nữa.
Nhưng hình như người bên cạnh hoàn toàn không biết bản thân vừa thốt ra cái gì, lúc này còn đang rũ mắt xuống, một tay hý hoáy điện thoại, người thì đang ngồi đây, nhưng tâm trí lại ở đẩu đâu.
Hề Trì không nói chuyện, màn hình điện thoại sáng lên, giao diện trò chuyện với Giang Lê vẫn còn dừng lại ở hai tin nhắn Wechat tối hôm qua.
Cậu cũng chẳng nhớ rõ tình cảnh gửi tin nhắn cho Giang Lê khi ấy là như thế nào, di chứng do thiếu ngủ liên tục mấy ngày khiến đầu óc cậu choáng váng, chỉ muốn đối phó qua đêm nay trước đã, cho nên cậu nói với Giang Lê muốn trú ở ký túc xá một đêm.
Mà trước mắt, hiển nhiên cậu phải làm phiền Giang Lê không chỉ một đêm.
Hề Trì: "."
Giống như cuốn vào một ngõ cụt chết chóc vậy.
Sự tình khó giải, chưa có biện pháp, triệu chứng chẳng thể tự khỏi dưới tình huống không làm phiền đến Giang Lê, cũng không thể không trị, như vậy, vấn đề chính là --
"Giang Lê thích gì nhỉ?"
Tang Du xác nhận lần này mình nghe rõ rồi: "???"
Giọng nói của Hề Trì tan vào trong tiếng mưa, âm điệu lành lạnh: "Cậu nói xem."
...... Liên quan ở đâu.
"Tớ nói khi nào......" Tang Du hậu tri hậu giác hồi phục tinh thần.
--
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3512532/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.